Recent Posts

Thứ hai, ngày 29 tháng tám năm 2011

Như cánh chim trời


Buổi chiều ngồi nói chuyện với anh làm cùng công ty. Về những chuyện công việc, những bước thăng tiến, hướng đi để trong sự nghiệp và việc lựa chọn công ty. Có chút chạnh lòng với vị trí hiện tại của mình. Mọi việc rồi cũng sẽ tốt đẹp nếu có hướng đi khác, cụ thể hơn. Không an phận với những gì đang có. Bắt đầu một con đường mà mình biết là nó sẽ mang lại cho mình những thành quả mong muốn. Chẳng biết vì sao mình vẫn cứ có những lo lắng và bất an cho hiện tại. Những khó khăn ngày hôm nay sẽ qua đi sớm thôi. Chỉ một năm thôi cho những dự định, những công việc phải hoàn thành. Mình sẽ có nhiều tự do hơn để làm những việc mình thích. Cần cố gắng và kiên trì với hiện tại, tương lai chắc chắn sẽ tốt đẹp như mình mong đợi. Tự nhắc mình thế và vẫn tin là vậy.

Tin nhắn buổi chiều định nhắn lại, nói nhiều hơn nhưng rồi lại lặng im. Biết có nói nhiều hơn cũng lại làm em buồn. Có những lúc chẳng hiểu nổi chính mình. Đã từng có lúc gần nhau đến thế mà khoảng cách vẫn cứ như vời vợi xa. Tự chúng ta tránh gặp nhau như đã từng tự gây sóng gió để đẩy thật xa những yêu dấu từng có bên mình. Chưa buông xuôi, chưa nói lời từ biệt, nhưng để trở lại cùng nhau vào thời điểm hiện tại lại chưa phải là lúc thích hợp. Vẫn biết thời gian sẽ trôi đi, những gì còn có thể làm ngày hôm nay thì ngày mai chắc gì đã còn cơ hội. Nhưng nếu như thật sự thuộc về nhau, cần có nhau trong đời, sẽ có ngày trở lại. Nếu có một ngày như tấm gương đã vỡ thì cũng chúc cho người một hạnh phúc ấm êm như người hằng mong ước.

Nghĩ về những năm tháng mình đã sống và những lời Di viết chiều nay mà thấy mình đã sống quả thực như một cánh chim trời. Vẫn ràng buộc với một nơi chốn nhưng tâm hồn như đã lộng gió của bốn phương. Những cơ hội đến rồi đi, những nhân duyên sao cứ thế vô tình để cuốn trôi theo gió. Mình không phải là Ryan Bingham nhưng cuộc đời cũng "Up in the air" theo một cách từa tựa như cách mà anh sống. Người đàn ông ấy cứ bay đi bay lại suốt những dặm dài trên những tầng trời nước Mỹ. Mình tin rằng cuộc đời một người đàn ông không nên là một cánh chim mà hãy là một cánh diều. Có mải miết chao liệng trên không trung thì cũng cần một sợi dây kết nối nó với mặt đất. Với một tình yêu, một người phụ nữ, một nơi chốn mà anh có thể gọi là nhà. Sợi dây kết nối ấy không chỉ tượng trưng cho một gia đình mà còn là những điều khác cũng quan trọng như thế.

Mình không chơi vơi như Ryan nhưng cũng cần, rất cần một sợi dây kết nối như vậy.

Thứ hai, ngày 22 tháng tám năm 2011

Trước bình minh

Có phải tôi đã để người đi quá xa khỏi cuộc đời tôi hay không? Khoảng cách giữa hai con người giờ đây khiến những yêu thương và hy vọng trở nên mong manh đến thế. "Muốn đem cả trái tim ra mà yêu một người nhưng không thể tìm thấy con đường". Người đã từng nói vậy những ngày cuối ở nơi đây. Tôi biết giờ chẳng phải là lúc để đổ lỗi cho ai. Người muốn để mọi chuyện trôi vào lãng quên. Nhưng nếu tôi lại cũng là kẻ hờ hững như những tháng năm xưa và để tất cả những yêu thương, đam mê của tuổi trẻ mình trôi xuôi dòng thì cuộc đời tôi đã chẳng còn ý nghĩa, đã chẳng xứng với tình yêu và hy vọng mà người từng trao gửi. Yêu và thương - tôi có tất cả những điều đó bằng trọn trái tim mình dành cho người. Nhưng những nỗi hoài nghi về chính mình trước cuộc sống hiện tại khiến tôi để  buông trôi đi tình yêu theo cách mà tôi không thể ngờ được mình lại tầm thường đến thế.

Tôi không muốn cuộc đời con người lúc nào cũng chỉ đổ lỗi cho những thất bại của mình bằng hai chữ duyên phận. Chữ duyên cho con người cơ hội quý giá được gặp nhau giữa chốn nhân gian bèo nước này. Chữ phận là những gì hai con người ấy sẵn sàng làm vì nhau. Khi người ta không dành trọn tâm sức, khát vọng cho một mối quan hệ lâu bền, họ xa nhau và đổ lỗi rằng mình có duyên mà không có phận. Chữ phận là do hai con người ấy tự vun đắp tự dựng xây chứ đâu phải cầu mong ở điều siêu nhiên không có thực nào. Phải thế chăng mà tình yêu khi kết thúc lại nhiều những tiếc nuối đến vậy. Tiếc vì chưa trọn tình trọn nghĩa vì nhau.

Nơi tôi ở thành phố như những cơn mê đi qua những tháng ngày hoang hoải. Vẫn là nó đây mà nghe cô quạnh những giây phút vắng bóng một con người. Đâu còn ủy mị và ngờ nghệch đến nỗi còn tin và nói ra những câu từ mùi mẫn như không thể sống thiếu một ai đó. Tôi có thể sống thiếu người, có thể đi qua cuộc đời và những tháng ngày bình lặng sắp tới mà không có người, nhưng đó sẽ là những tháng ngày trống rỗng và tự biến mình cuộc đời mình thành "sự tồn tại" chứ không còn là sống một cuộc đời với trọn vẹn ý nghĩa của sự SỐNG.

Thứ năm, ngày 18 tháng tám năm 2011

Đọc Khi lấy chàng

Mới mang về từ hiệu sách về có hai ngày mà mình đễ đọc hết vèo cuốn sách ấy. Khi lấy chàng của Nguyễn Thị Thu Hiền. Cảm giác thật là thích khi được đọc từng trang từng dòng những trải nghiệm thú vị, bất ngờ, lạ lẫm của một người thuộc giới tính bên kia trong cuộc hôn nhân. Mới là tác phẩm đầu tay thôi mà chị ấy viết thật khéo. Văn phong sống động, linh hoạt thể hiện đầu óc hài hước và đáo để. Đọc những gi chị viết mà thấy giật mình nhớ câu: đàn bà dễ có mấy tay.

Cuốn sách viết về cuộc sống gia đình được thể hiện dưới dạng một cuốn nhật ký. Những cảm xúc ghi chép mang tính tự sự, chân thật như một cuốn nhật ký ghi lại những diễn biến, những cảm xúc thường ngày của một cô dâu trẻ từ lúc còn là sinh viên đến khi về nhà chồng. Chị ấy kể lại câu chuyện của mình bằng cách kể khéo léo. Biết chọn lọc và đan cài các chi tiết và cảm xúc có trọng tâm và đắt giá. Thực sự là đã cầm lên thì mình chỉ muốn đọc cho bằng hết chứ không muốn bỏ dở nó một tí nào. Hiếm có cuốn sách nào mà mình đọc với sự hào hứng và tập trung đến thế. Câu chuyện được kể lại sống động đến không ngờ.

Không chỉ hấp dẫn bởi sự hài hước, đáo để, khéo léo trong cách dẫn dắt người đọc mà chị còn thể hiện trong đó đủ cả những cung bậc cảm xúc của người phụ nữ trong đời sống gia đình. Đọc để hiểu thêm về nửa thế giới, về người con gái mình yêu. Suốt từ đầu đến cuối sách là những mạch cảm xúc khi trầm khi bổng, khi đùa cợt khi ngậm ngùi. Những màu sắc của đời sống hôn nhân và gia đình được tác giả khéo léo phác họa lại trong một bức tranh nhỏ nhắn mà sinh động lạ thường.

P.S: Đề tạm vài dòng cho một đêm ngủ muộn. Sẽ nói thêm về nó trong những ghi chép sau này của mình.

Thứ ba, ngày 16 tháng tám năm 2011

Đêm sâu quá có đêm nào biết ngủ

"Tâm hồn anh dằn vặt cuộc đời anh
Thắp một ngọn đèn hồng như ánh lửa
Ðêm sâu quá đêm nào biết ngủ
Chỉ con người đến ngủ giữa đêm thôi
Mà có ngủ đâu, người ta đợi mặt trời
Ðợi lâu quá nên để cơn mơ chờ đợi vậy"

Những ngày dài. Hôm nào cũng tỉnh dậy lúc nửa đêm gần sáng. Những đợt sóng lòng không yên. Tưởng như có thể chết đi trong nỗi tịch liêu này. Cái im lặng mà mình không thể biện minh, không thể giải thích. Như đã hóa thành kẻ lặng câm giữa thế giới ồn ào này. Đành chấp nhận và chịu đựng nó như là cái giá phải trả cho tất cả những gì đã làm. Thực tế cuộc sống dù phũ phàng nhưng nó luôn đặt mọi thứ vào đúng vị trí của nó, về nơi mà nó thuộc về. Mình chấp nhận tất cả những điều đó. Cắn răng mà chịu đựng. Sự thật là sự thật, không bao giờ được che dâu, lấp liếm hay chối từ.

Tiếp tục chặng đường hoang liêu này và bỏ lại những gì mình thiết tha nhất, những gì đẹp đẽ nhất mà mình từng có. Ký ức ấy và tình yêu ấy mình sẽ mãi mang theo. Tất cả những gì đang có, những gi sẽ đến dù biết rằng sẽ chẳng còn đẹp đẽ được như vậy nữa nhưng mình chấp nhận nó là cuộc đời mình. Không thể lấy cắp những trong trẻo tinh khôi của cuộc đời người khác để điểm trang lên những bức tường màu xám khô khan kia. Dù xấu hay đẹp, dù vui hay buồn thì đó cũng là cuộc đời mình. Không tự huyễn hoặc mình bằng cách mơ mộng những gì ngoài tầm với.

Những tháng ngày tới còn quá nhiều việc phải làm. Không nhìn xa xôi về phía những chân trời xa ngút ngàn ấy nữa. Nhìn ngay xuống chân mình. Nơi tất cả những vấn đề đang tồn tại trước mắt và cần phải được giải quyết ngay tức khắc. Không bao giờ được phếp trì hoãn. Hoặc là mình sẽ bị đào thải hoặc là đứng dậy và tiếp tục.

Có khó khăn nào, có nỗi buồn nào, có cay đắng nào thì cứ đến nữa đi. Ta chẳng còn sợ mi nữa.