Và lại một lần nữa đi qua tình yêu. Người đã đến và người đã đi. Cái ta còn lại là nỗi cô đơn của mình. Cô đơn gần như đã là một phần của tuổi trẻ ta. Sống với quá nhiều những kỳ vọng và đôi khi ta hụt hẫng vì những điều đã qua. Biết rằng sẽ lại bình yên và thời gian luôn là phương thuốc tốt để chữa lành những vết thương. Ta buồn không phải bởi vì ta yếu đuối. Ta buồn để biết rằng mình còn có một trái tim. Để em biết rằng ta trân trọng những gì đã qua.
Thơ như một người bạn vẫn chờ ta nơi chốn cũ. Lâu ngày ta bỏ quên bạn để mải miết vui thú với những phù du. Rồi đến lúc ta chợt nhận ra rằng những gì mình đang có không phải vĩnh viễn mai sau. Chẳng gì là mãi mãi và con tim rồi có lúc đổi thay. Ta lại trở về với thơ, về với người bạn cũ chờ đợi ta bao ngày.
Này nhé ta sẽ lại là ta. Cái ta an nhiên ngày em chưa đến. Xin đưa em một quãng đường dù ngắn thôi trên đường đời dài rộng. Lúc nào đó ta gặp lại nhau và mỉm cười: Chúng ta đã từng rất yêu nhau. Và sẽ có một thiên thần thay anh yêu em. Anh tin là thế.
Khi "mưa-tôi-cũ" đi về lận đận với những đa đoan. Ta trả lại nhân gian niềm vui hời hợt để lại nhận về nỗi buồn sâu sắc. Ta học cách để quen với cô đơn. Ta lại là ta như ngày em chưa đến.
"Từ ngày quen em Tôi thật là vui Tôi vui như…thể Tôi chẳng là tôi Từ ngày xa em…tôi thật là buồn Tôi buồn như thể tôi chính là tôi Ngồi đếm lá rơi bên sân Đếm xem bao lần em qua Ngồi đếm tháng năm nhạt nhòa Xem bao nhiêu là nỗi nhớ" - Đếm lá ngoài sân - Lê Cát Trọng Lý