Có những chiều xôn xao với gió
Em ngồi một mình đan nắng mùa thu
Ở một nơi nào đó xa xôi phía bên kia
Nơi hoang hoải một chiều mưa bụi
Có một bờ hoa hoang cỏ dại
Con sáo ngủ vùi quên nối lại thanh âm
Ở một nơi nào đó có những giấc mơ tôi
Một chiều đông em về bên quán cũ
Câu ca bỏ quên một đời lỡ dở
Biết có trở về con sáo đã sang sông
Ở nơi đó bầu trời cao diệu vợi
Cánh đồng xanh ngút ngàn trong đáy mắt
Ta giữ những đứa trẻ khỏi bờ vực thẳm
Thả hồn bay theo cánh gió miên du
Ở nơi đó có những giấc mơ em
Giấc mơ xanh xao một thời con gái
Mắt em buồn như mắt lá mùa thu
Cánh buồm tôi trôi trên dòng ký ức
Suốt một đời chẳng đi hết sông thương
Bức ảnh trắng đen đã hoen màu dĩ vãng
Kỷ niệm phai màu trong nếp gấp thời gian
Ở nơi đó có những điều ta đã bỏ quên
Màu mắt đen giờ chỉ là hoài niệm
Cuối con đường hạ đã hóa cơn mưa...
propos
10 giờ trước

0 comments:
Đăng một Nhận xét